Những bài thơ hay ngày 20

Những bài thơ về thầy cô hay và cảm động nhất, chân thành và ý nghĩa nhất luôn nhận được sựu quan tâm của độc giả. Đặc biệt là các bạn học sinh, sinh viên đang tìm kiếm những câu thơ hay dành tặng thầy giáo, cô giáo của mình. Bài viết sau đây là tuyển tập những bài thơ hay về tình thầy trò khiến trai tim ta rung động nhất

Dưới đây là những câu thơ về thầy cô hay và ý nghĩa được chúng tôi tổng hợp và chọn lọc gửi đến độc giả. Những lời thơ lắng đọng khiến chúng ta xao xuyến, bồi hồi mỗi khi đọc những vần thơ tình cảm, ấm lòng tình thầy tình trò dưới mái trường mến yêu

Bài thơ về cô giáo chủ nhiệm

Nhắc đến thơ về thầy cô thì không thể không nhắc đến thơ về cô giáo chủ nhiệm, người luôn dìu dắt và che chở học sinh của mình. Cô giáo như người lái đò chèo chống đưa bao thế hệ học sinh cập bến đỗ thành công. Cùng đọc và cảm nhận những vần thơ về cô chủ nhiệm sau đây nhé.

Bạn đang xem: Những bài thơ hay ngày 20

*

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làngNhớ con bướm trắng hoa vàng lối quêNhớ bài tập đọc a êThương cô giáo cũ mơ về tuổi thơXiêu nghiêng nét chữ dại khờTay cô cầm ấm đến giờ lòng em.Vở ngày thơ ấu lần xemTình cô như mẹ biết đem sánh gì.Tờ giấy nguệch ngoạc bút chìThấm màu mực đỏ điểm ghi bên lềThương trường cũ, nhớ làng quêMơ sao được một ngày về thăm Cô!

Tác giả: Thanh Trưởng Hoài Châu

Tặng cô

Tặng cô bao đóa hoa hồngTặng cô với cả hương nồng sắc xuânTháng ngày dạy dỗ ân cầnCho bao thế hệ góp phần dựng xâyTiếng cô tưởng nhớ mới đâyXây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.

Tác giả: Khuyết Danh

Trích thơ: Nhớ mãi ơn cô

Đến bây giờ em vẫn chẳng thể quênNhững năm tháng đến bên trường, bên lớpCứ hằng ngày là chúng em tập hợpĐể học hành những con chữ cô trao.

Nay đã xa cảm xúc vẫn dâng tràoLời cô dạy em khắc vào trong dạNhớ nhiều lắm, cô ơi em nhớ cảNhững khó khăn và vất vả của cô.

Bởi học trò còn khờ dại ngây thơCô mệt lắm khi ra sức uốn nắnCó nhiều lúc cô cũng nghiêm khắc lắmEm hiểu mà tất cả bởi thương yêu.

Tác giả: Khuyết Danh

Bàn tay của cô

Có một miền đất rất xaNơi bàn tay cô để lạiBàn tay ngọt ngào hoa tráiThành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêmLung linh ánh đèn tỏa sángMỗi ngày đứng trên bục giảngDắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trờiTrên bàn tay cô đã dắtBàn tay lặng thầm dìu dắtCho em cả một bầu trời.

Tác giả: Thanh Trưởng Hoài Châu

Trang giáo án của cô

Ngày cuối cô xếp lại trang giáo ánNghe ngậm ngùi trước giây phút chia xaTừng ánh mắt trong veo từng câu nói thật thàĐã tíu tít cùng cô bao ngày tháng

Gần các em cô quên đi niềm trống vắngDạy các em là nhắn gởi cho mìnhHãy nhìn đời bằng tia sáng lung linhBằng cảm xúc với niềm tin tuổi trẻ

Rồi mai đây trên cuộc đời vạn nẻoCó lúc nào các em nhớ trường xưaHãy quay về với kỷ niệm ấu thơNơi đã chắp cho các em đôi cánh

Ngày cuối này viên phấn cầm tay sao hờ hữngBảng đen buồn chữ cũng đã bay điPhút chạnh lòng cô chẳng nói được gì“Không là mẹ nhưng chứa chan tình mẹ”.

Tác giả: Khuyết Danh

Em yêu cô giáo

Đời em gắn với ngôi trườngEm yêu cô giáo tình thương mặn nồngDạy em gần gũi núi sôngDạy em với cả tấm lòng ước mơDạy em giỏi toán thuộc thơDạy em lễ phép chào cô, chào thầyCô nâng cây bút cầm tayBảo em nắn nót cho ngay thẳng hàngLòng cô như mẹ chứa chanGiúp em chải tóc sửa sang dáng ngồiLòng em yêu mẹ suốt đờiCùng yêu cô giáo rạng ngời tình thương.

Tác giả: QuangPhong Le

*

Cô giáo vùng cao

Một sớm cao nguyên đón người con gáiBước thấp bước cao khập khiễng lưng trờiHăm hở men theo đường đầy cúc dạiĐẹp tựa lan rừng ở tuổi đôi mươi

Cất bước ra đi không người hiểu đượcEm bỏ thị thành vượt suối qua sôngGói ghém hành trang về miền sơn cướcMớ chữ mang theo và một tấm lòng

Lớp học của em không còn chỗ trốngTôi thấy sáng bừng trong mắt tuổi thơNhư đã nhóm lên một niềm hi vọngGiữa thảo nguyên xanh vang tiếng i tờ

Lễ hội đêm nay em cười rạng rỡÁnh lửa rừng khuya hây hẩy má đàoCất giọng hát Then như người bản xứCó phải em là Cô Giáo vùng cao?

Thơ về thầy cô mái trường

Thơ về thầy cô mái trường gợi lại cho chúng ta những kỉ niệm vui buồn, những năm tháng của tuổi trẻ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nơi đó có thầy cô, bè bạn, có cả những hoài bão và ước mơ. Xin gửi đến thầy cô những vần thơ thay cho lời cảm ơn của chúng em đến những người lái đò dưới đây

*

Bài thơ: ƠN THẦY – Hồng SoiCông cha nghĩa mẹ ơn thầyKhông gì sánh nổi đong đầy tình thươngMẹ cha dãi nắng dầm sươngNhường cơm xẻ áo dọn đường con đi

Thầy cô rèn giũa chi liMong sao trò giỏi mỗi khi trả bàiMiệt mài hướng tới tương laiSay sưa gieo hạt nối dài ước mơ

Thương cho lứa tuổi trẻ thơVẫn còn nhiều bé bơ vơ ngoài đườngHàng ngày không được đến trườngMưu sinh bán số đáng thương vô cùng

Những gì thầy dạy cô mongGiờ em thấu hiểu qua dòng thời gianƠn thầy cô mãi ngút ngànKhắc ghi tạc dạ tỏa lan muôn đời!16.11.2018

Bài thơ: NHỚ MÃI LỜI CÔ – Phan Thị Tuyết vân

Xa mái trường thân yêu.Đã bao lâu rồi nhỉ.Những lời cô thủ thỉ.Em nhớ đến bây giờ.

Ngày ấy tuổi mộng mơ.Hay thẫn thờ thổn thức.Trái tim non rạo rực.Mùa phượng thắm sân trường.

Những bài giảng thân thương.Thấm vương đầy bụi phấn.Cô như vầng trăng sáng.Dẫn lối đường em đi.

Nghe tiếng gió thầm thì.Mà lòng xao xuyến mãi.Suốt đường đời bươn chải.Luôn khắc nhớ ân tình….!!!

Bài thơ: NGƯỜI LÁI ĐÒ – Nghĩa TrầnMỗi năm đưa một chuyến đòChở bao con chữ về kho học hànhHọc trò đỗ đạt công danhMai sau giúp Nước mình giành Vinh Quang

Trồng cây giữ Nước giữ LàngƯơm mầm tri thức nặng mang nỗi lòngChẳng màn vất vả nhọc côngChỉ mong tất cả thuộc lòng lời ru:

“Quê Hương sạch bóng quân thùGia đình hạnh phúc thầy U đỡ đầnRa đường giúp bạn khó khănLên Trường học hỏi: Lễ, Cần, Thanh, Liêm”

Thầy ,cô khi khó hỏi tìmĐể thêm kiến thức về ghim trong mìnhHãy là những đóa hoa xinhTô đời tươi đẹp bình minh nắng hồng

Nhọc nhằn dõi mắt nhìn trôngDìu từng chân trẻ ẵm bồng giấc mơHọc sinh tuổi trẻ dại khờNhư bầy chim nhỏ bơ vơ trong vườn

Cô, thầy dìu dắt yêu thươngLàm nền vững trải con đường tương laiĐò đưa cần mẫn miệt màiQua sông tri thức vì ai một đời ?

*

Bài thơ: CÓ MỘT NGHỀ… – Hồng NgoãnCó một nghề mà giấy trắng bảng đenVà mái tóc lại bạc thêm mỗi tốiMỗi bước đi đều tỏ ra rất vộiChèo lái con đò sang bến đợi bình yên

Có một nghề mà xã hội tôn vinhGọi hai tiếng thân tình ơi Cô GiáoTruyền kiến thức rồi nghĩa nhân đúng đạoMãi cứ yêu nghề …dù ai bảo em sai….

Em chọn một nghề dẫu có một không haiNấu Cháo Phổi….em miệt mài năm thángTừ sáng sớm tới trời khuya chạng vạngÁp lực luôn kề…bụi phấn trắng luôn rơi

Em vẫn yêu nghề và yêu mãi không thôi…

Bài thơ: VẤP VÀO MÀU XANH – Đỗ Hương

Thương nhiều phía đó bên sôngCánh đồng buổi chiều khô khátCổng trường nhuốm vàng nắng hạtVe kêu tan vỡ phượng hồng

Cánh đồng giờ lúa đỏ bôngSẫm vàng cuối đường vòng sóngHạ thiêu hết miền trông ngóngEm còn nơi đó chờ anh?

Bầu trời cao tít màu xanhXa như bài thơ thủa trướcEm còn cất màu hẹn ướcNhuốm buồn lên tóc không em?

Vẫy vào hư ảo lạ quenXa người, phố càng thêm vắngĐêm qua có vài tin nhắn…Khóc buồn nước mắt người dưng!

Viết lên trang vở thân thươngBằng màu mực đêm trong vắtEm nghe gì trong se sắtTay còn nhớ nắm tay anh?

Hạ ơi! vấp vào màu xanhTé dài cơn mưa xào xạc…

Bài thơ: HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ – Hoàng HônVâng…Em vẫn thường bắt gặp trong mắt CôNiềm vui của người cảm thấy mình hạnh phúcTựa như người đi “gieo hạt”Hân hoan khi những cây lúa lên đòng.

Cô đã gắng vượt qua bao vất vả đời thườngMặc kệ lời chào mời của những người ngoài cuộcGác hết những lo toan ngoài cửa lớpBao muộn phiền đều giấu cả vào trongKhi học trò còn có đứa chưa… ngoan.

Dẫu biết rằng…Những viên phấn tròn rồi cũng hóa thành bụi bay điVà vết hằn thời gian sẽ rẽ phân hai … màu tócNhưng…điều lớn lao mà Cô giữ đượcLà niềm tin lặng lẽ lớn từng ngàyLà ước mơ khiêm nhường như…hạt giốngGieo vào hồn đàn em nhỏ thơ ngây.

Chỉ một…tấc gang thôiCái khoảng cách giữa vinh quang và sự … thấp hènGiữa tiếng nói lương tâm và những lời … tráo trởGiữa bục giảng thanh cao và sạp hàng ngoài chợCô chẳng chút bâng khuâng, lần lữaQuyết giữ lại cho mình…trang giáo án … màu xanh.

Thì sá gì chút … “mất mát” tư riêngTuy chỉ là những đêm dài ít ngủTrang giáo án nào lại không đầy những nghĩ suy, trăn trởKhi những giọt mồ hôi của CôLặn sâu vào trong đóCho bài giảng hôm sau thấm vị mặn tình người.

Nếu như ngọn gió ngoài kia…là riêng của bầu trờiVà hương hoa trong vườn là của gióThì Cô là của … đàn em nhỏMỗi tâm hồn trẻ thơcó khác nào như một ngôi nhà có những lối đi riêngCô bước đến khẽ khàngmở ra từng ô cửaBằng những ngón tay…thon mảnh – thiên thần.

Xem thêm: Cao Hổ Cốt: Đặc Điểm, Công Dụng, Cách Nhận Biết Cao Hổ Cốt Xịn

Nào có lâu la gì…bấy nhiêu nămCô trải hết lòng mình suốt ngần ấy thời gianChưa hề có một lời nào… suýt xoa – mặc cảBởi dẫu thế nào thì cũng không đủ trảƠn nghĩa cuộc đời…sâu nặng quá.

Thì…Cô ơi…Đâu có gì là lạNếu như em thuờng bắt gặp trong mắt CôNiềm vui của người cảm thấy mình HẠNH PHÚCLà những gì Cô CHO và đồng thời NHẬN đượcKhi vượt qua những toan tính đời thườngĐể đến với học trò– đàn em nhỏ…yêu thương!

Bài thơ: NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ – Ánh TuyếtNGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨThơ: Ánh Tuyết

Con bất chợt gặp lại thầy sáng nayTóc thầy giờ đã điểm màu sương trắngCon miên man nghĩ rằng là bụi phấnCủa một thời hoa nắng vẫn còn vương

Lớp chúng con đã xa cách mái trườngThầy còn đó người đưa đò thầm lặngVẫn giáo áng vẫn là viên phấn trắngMiệt mài đưa lớp trẻ đến tương lai

Con ước gì thời gian vòng trở lạiĐể được nghe lời thầy dạy ngày xưaCon muốn khoanh tay cúi đầu lần nữaGọi tiếng thầy bằng tất cả tin yêu

Con bước đi trong dạ vẫn nhớ nhiềuNhớ bóng dáng liêu xiêu người thầy cũ. /.

Ca dao về thầy cô

Ngoài những bài thơ về thầy cô hay thì những câu ca dao về thầy cô cũng được các bạn học sinh lựa chọn để gửi đến cho thầy cô của mình với những người dành những tình cảm yêu thương, sự quan tâm đặc biệt tới những cô cậu học trò tinh nghịch của mình

*

Muốn sang thì bắc cầu KiềuMuốn con hay chữ thì yêu kính thầy.

Cơm cha, áo mẹ, chữ thầyNghĩ sao cho bõ những ngày ước mong.

Ơn thầy soi lối mở đườngCho con vững bước dặm trường tương lai

Gươm vàng rớt xuống Hồ TâyƠn cha nghĩa trọng công thầy cũng sâu.

Mấy ai là kẻ không thầyThế gian thường nói đố mày làm nên.

Vua, thầy, cha, ấy ba ngôiKính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng.

Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt NamMười năm rèn luyện sách đènCông danh gặp bước, chớ quên ơn thầy.

Mẹ cha công đức sinh thànhRa trường thầy dạy học hành cho hay.

Ơn Thầy không bằng gốc bễ,Nghĩa Thầy gánh vác cuộc đời học sinh.

Ăn quả nhớ kẻ trồng câyCó danh có vọng nhớ thầy khi xưa.

Công cha, áo mẹ, chữ thầyGắng công mà học có ngày thành danh.

Bẻ lau làm viết chép vănÂu Dương có mẹ dạy răn như thầy.

Dốt kia thì phải cậy thầyVụng kia cậy thợ thì mày làm nên.

Đến đây viếng cảnh viếng thầyKhông say mùi đạo cũng khuây mùi trần.

Ở đây gần bạn gần thầyCó công mài sắt có ngày nên kim.

Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thứcCảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương.

Trên đây là những bài thơ về thầy cô vô cùng sâu sắc và ấn tượng được chúng tôi tổng hợp và chọn lọc gửi đến độc giả, hi vọng bạn đã chọn được những vần thơ để gửi đến thầy cô của. Chúc các bạn luôn thành công trong cuộc sống