Cô đi nuôi dạy trẻ

8 tuổi, tôi vẫn khoái… xắn quần cao quá đầu gối “xoắn xuýt” cùng với con bạn thương hiệu Khánh, lượn lâu năm không tính đê, không tính đồng, bắt cá, bắt tôm, bắt muồm muỗm, mót lúa cùng chơi chọi… cỏ gà…


Ảnh minc họa

Anh trai tôi, rộng tôi 10 tuổi, mọi khi nhận thấy nhị đứa tôi – áo xống luộm thuộm nhàu nát, nhem nhuốc từ bỏ kế bên đồng về thì bữu môi:

- Hai nhỏ ma mút ít lại đi “moi” được lắp thêm gì nữa đây? Nhìn tụi bay, chẳng ai bảo là hai bé nít… gái (?!).

Lúc đó, tôi và Khánh chỉ từ biết hí hí…

Duy gồm vấn đề này, anh trai tôi, mỗi khi nghe thấy tôi chứa giọng hát lí nhí thì toét mồm cười, chế giễu:

- Hát nhỏng bé xíu út ít đơn vị tôi, trong tương lai ngộ nhỡ chẳng may có làm cô nuôi dạy dỗ ttốt thì chẳng hóa ra ông trời đặt… nhầm chỗ?

Tôi bốp lại:

- Anh giai cđọng hóng đấy…

Nói là nói vậy thôi, chứ đọng tôi lúc ấy, trẻ con cầm mũi chưa không bẩn, làm thế nào mà sẽ biết “nuôi dạy ttốt là “nuôi” gì?”.

Bạn đang xem: Cô đi nuôi dạy trẻ

Quê tôi, thị trấn Tứ Kỳ (huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương), đa số cánh đồng phù sa phì nhiêu, trực tiếp cảnh cò bay – được bồi đắp vày con sông Thái Bình. Cá tôm các vô kể. Trúc vui của bạn hữu trẻ em nlỗi Cửa Hàng chúng tôi, suốt cả ngày chỉ phù hợp pkhá nắng nóng bên cạnh đồng, người ngợm đứa nào đứa nấy cứ black như củ súng. Kệ!

Một hôm, Khánh bảo tôi:

- Hồng ơi, tớ nghe bạn nhớn nói gồm ngôi trường “mầm non” new mngơi nghỉ ở xóm Dưới. Thích ghê! Có cả đồ dùng đùa, cô giáo còn trẻ lắm. Cô giáo khoác quần phăng (quần Âu), chứ đọng chưa hẳn mang quần Black (quần lụa) nlỗi mấy cô (cỡ tuổi gần bằng người mẹ tôi trông giữ trẻ).

Đó là lần thứ nhất, nhì đứa công ty chúng tôi thấy được loại “mới” sống lớp mẫu giáo quê bản thân mà trước đó, trước đó chưa từng thấy.

Thế rồi, chúng tôi xà vào lớp mẫu mã giáo, từ xưng bản thân là “cô giáo” dạy dỗ các em nhỏ. Nhưng mà lại, thú vị độc nhất vẫn luôn là “ôm” mấy thứ đồ nghịch bằng vật liệu bằng nhựa (con kê, bé vịt, chén bát đĩa, nguyên tắc đun nấu ăn…), ra ngồi một địa điểm làm cho “chị thổi nấu bếp”… vui cho tới tận trưa new về.

Mẹ kể lại:

“Cô giáo Diệp cùng với cô giáo Sợi (nay hầu hết vẫn độ tuổi 80 tuổi), đang là cô giáo trông duy trì tthấp từ mấy chục năm trước; dạy dỗ những người dân còn nhiều tuổi hơn cả anh của bé cơ đấy. Gớm, cả nhỏ Hồng cùng nhỏ Khánh (hầu như là bé út ít vào gia đình) hồi new gửi vào chủng loại giáo thì khóc khóc là... Nhất là con Khánh, hờn không ai dỗ nổi. Còn con Hồng, thấy bạn khóc dữ vượt thì cũng đồng thanh…”.

Sở dĩ Gọi là “trông giữ trẻ” vì thời gian trước cùng sau cuộc chiến tranh, quê tôi còn nghèo lắm. Các bậc bố mẹ về tối ngày vất vả lam bè cánh không tính đồng, con cái đề xuất gửi vào trong nhà tphải chăng nhờ vào “bà giáo làng” trông giùm. Đứa Khủng tha thẩn xung quanh sân, vào nhà; đứa nhỏ hơn thì quăng quật trong cũi; cũi được thiết kế bởi những ống tre mộc sơ sài.

Làm gì bao gồm vật chơi? Làm gì tất cả quạt non nhỏng sau này? Cô cùng con cháu, ai cũng nhễ nsợ vì lạnh ngắt, bí bách trong căn nhà tranh mãnh tre vách đất; trời mưa Chịu cảnh dột nát.

Năm tôi vào lớp mẫu mã giáo Khủng, tôi còn lưu giữ được một vài ba lưu niệm với có lẽ rằng nó cũng theo chân – nhỏng ăn sâu vào huyết giết thịt tôi cho đến mãi tận bây chừ.

Đó là hồ hết lần được cô (bà Diệp) rủ đi coi những anh chị thiếu niên múa hát sinh hoạt sảnh kho bắt tay hợp tác buôn bản. Đêm Tết Trung thu năm kia, cô Diệp còn động viên tôi và bạn Khánh lên hát trước bao nhiêu là fan phệ, những anh chị, các bạn thuộc trang lứa. Quà Tết Trung thu dẫu chỉ là ít kẹo hội chứng chyên ổn, kẹo nha, mọi múi bưởi chua, vài ba đĩa ngô rang… mà lại mà vui ơi là vui.

Chẳng thể nào quên được. Vui duy nhất là sau khi tôi với bạn Khánh hát xong xuôi, thì đồng loạt giờ đồng hồ vỗ tay vang lên giòn giã…

Ngày anh tôi quốc bộ team, tôi vẫn lớn hơn một chút. Tôi với chúng ta Khánh, quần vẫn ống tốt ống cao mê mải ko kể đồng. Bố tôi lo toan bài toán quân sinh sống mãi tận Thành Phố Hà Nội. Mẹ thì cứ đọng tốt vắng nhà bởi mắc quá trình mái ấm gia đình.

Mãi cho tới trước thời điểm ngày anh tôi khởi hành nhập ngũ, người mẹ mới “triệu tập” được đông đủ họ hàng rồi bà bé vào làng cho tới phân tách vui. Chẳng bao gồm thứ gì ko kể ấm tsoát gói thanh sạch mời mọc hầu như tín đồ, tuy vậy mà ấm cúng, vui đáo nhằm.

Tối đó, có mặt cả bạn Khánh “quần ống rẻ ống cao”, anh tôi trêu đùa:

- Hôm nay là ngày vui của tất cả bên bản thân. Chắc là mấy đứa em út ít của mình – hát hăng phía trên, chứ không nhi nhí đâu nhỉ?

Ảnh minh họa

Tôi và Khánh, tự nhiên và thoải mái thời gian đó, chẳng đứa làm sao bảo đứa làm sao, thuộc “hét to” (bài hát): “Hạt gạo làng ta”:

Hạt gạo làng ta

Có vị phù sa

Của sông Kinch Thầy

Có gương sen thơm

Trong vũng nước đầy

Có lời bà mẹ hátNgọt bùi lúc này... Hạt gạo buôn bản ta.

Gửi ra chi phí tuyến,

Gửi về phương thơm xa.

Xem thêm: Thảm Ấn Độ (37 Ảnh): Mô Hình Thủ Công Từ Ấn Độ Làm Bằng Len Với Lụa Và Bông

Em vui em hát,

Hạt vàng xã ta.

Em vui em hát,

Hạt đá quý xã ta...”.

Chẳng hiểu sao mà lại thời gian kia, nhì đứa trẻ con Shop chúng tôi lại khỏe mạnh mang đến thay, hát khổng lồ cho thế!

Có khía cạnh rất nhiều người to, bà mẹ tôi bảo:

- Hai đứa về sau làm giáo viên dạy dỗ ttốt nhé! Còn anh trai thì phương diện thức giấc bơ:

- “Hai “thằng” này, Khủng lên dễ dàng nuôi… dạy hổ!…

Dẫu kia, bắt đầu ngày như thế nào mà lại sẽ mấy chục năm qua đi. Tôi còn lưu giữ nhỏng in, buổi sớm tiễn anh trai lên đường, anh tôi kéo hai “thằng” ra phía bờ đê cùng dặn:

“Anh xuất xắc quát lác nhì đứa là đến vui vậy thôi. Chớ tất cả ghét anh đấy nhé! Quát để các em dễ ghi nhớ lâu đấy thôi. Chứ đọng anh cũng mong thôi thì nay mai, không dành được trang bị mong ước phụ trách nhỏng anh, bọn chúng cất cánh cứ học tập rồi về có tác dụng thầy giáo nuôi dạy dỗ tthấp cũng giỏi đấy”…

Thực ra, khi đó, nhị Shop chúng tôi, đứa 11, đứa lên 10 là tôi, thích hợp “làm cho cô giáo” chỉ vị hy vọng diễn tả “làm cho cô” để tinh chỉnh và điều khiển anh em trẻ bé dại cùng với mấy thứ đồ dùng chơi mới mẻ và lạ mắt cơ thôi. Chứ đọng đang biết bỏ ra chi?

Thời gian thấm thma lanh thoi đưa. Tôi vào trường học mầm non, còn Khánh theo nghề buôn bán nhỏ buôn bản quê.

Thụ thực, thời gian đầu, tôi không nghĩ là tới nghề nuôi dạy trẻ nhỏng sau này. Hồi còn học tập cấp II (trung học cơ sở) rồi cấp cho III (trung học phổ thông), tôi gồm năng khiếu về môn văn uống nên mong ước cao hơn nữa đó là vào ngôi trường ĐH sư phạm. Nhưng rồi mình cũng hài lòng vị “nghề mê người” chứ chưa hẳn “bạn mê nghề”.

Bố tôi khi ấy nói cùng với tôi:

- Đúng là tía thấy tính bí quyết của bé phù hợp với nghề dạy dỗ tphải chăng bé dại hơn là dạy… fan lớn!!!

Chẳng biết bố nói tất cả “khớp” với suy nghĩ cùng mục tiêu theo đuổi sau này của mình không. Nhưng gồm lắm khi, ngồi ngẫm lại thì thấy vui vui vì bản thân tuân theo đúng lời ba nhắn gửi, rồi lại nhớ về câu nói của anh ý trai bản thân Khi xưa “nuôi dạy hổ” – hóa ra anh trai mình nói đúng. Bởi bạn đời thường giỏi tất cả câu nói dí dỏm “nuôi dạy trẻ” thành “nuôi dạy dỗ hổ” mà?

Thời gian đầu, theo học ngôi trường trung cấp cho mẫu giáo, được xúc tiếp với môi trường mới, con người bắt đầu cũng giống như hồ hết trang thiết bị quy định học hành, thực hành thực tế – tôi nhỏng được “bơi” trong một say mê trận. Mọi sản phẩm công nghệ có lẽ xa lạ, tuy thế trnghỉ ngơi bắt buộc thu hút cùng thu hút tôi.

Nhưng mà, tôi cũng đều có phần lo ngại. Có dịp, tôi ngồi suy bốn chỗ giảng đường:

“Vào ngôi trường, mới thấy tôi chỉ là bạn “lẩn quẩn xung quanh ao làng”, ra bên ngoài thấy nhiều người dân còn tồn tại bản lĩnh hơn mình, hát hay rộng bản thân.

Song tôi lại tự động viên mình:

“Dẫu sao cũng còn rộng ối người. Mình linh hoạt, năng nổ, chứ đọng đâu đến nỗi “ngù ngờ” nlỗi đám nữ giới không giống ngơi nghỉ vào lớp, những người đến từ rất nhiều miền xóm quê? Thế nên tôi - càng sau đây càng thêm đầy niềm tin, càng mạnh khỏe với núm học mang đến xuất sắc để gia công “bàn đạp” tiếp nối sau này.

Học với học! Cọ gần cạnh với môi trường xung quanh! Đó không lúc nào là vượt. Nhưng học sao để “hành” mang đến tốt thì đó lại là cả một quy trình nên miệt mài, tu chăm sóc, nhào nặn bằng cả mồ hôi và công sức của mỗi cá thể bên trên bước con đường sự nghiệp.

Hình ảnh minch họa

Năm xưa, chúng tôi vui lây cùng với lớp mẫu giáo mới, chơi game “cô giáo” với những em nhỏ. Còn nay, đích thực mình có tác dụng cô giáo. Mọi máy, tự “đổ vỡ vạc” lúc đầu cho tới phần đa tháng ngày rèn luyện, tu dưỡng bạn dạng thân, tu chăm sóc nhiệm vụ, được tiếp xúc với các con cháu nhỏ, cùng hòa tầm thường niềm vui, giờ đồng hồ hát, khuyên bảo các cháu nhỏ… càng góp tôi thêm trưởng thành và cứng cáp cùng vững bước tiến bằng đôi chân của bản thân.

Hãy khoan ko nói đến chuyện tình yêu yêu thích, đính thêm bó giữa thầy giáo với bọn em bé dại ra sao. Chỉ hiểu được, trong cả bao năm vừa qua, Tính từ lúc ngày đổi mới thầy giáo, được xúc tiếp cùng với biết bao cháu nhỏ, lớp này lớp khác, tôi nhận thấy một điều rằng, vào một quả đât riêng biệt - giữa hàng trăm ngàn cháu nhỏ tuổi, mình luôn thấy cuộc sống thiệt vui và hạnh phúc, dẫu có thời điểm vất vả gian nan, tuy nhiên thao tác làm việc bởi cả nỗi niềm với trách nhiệm của bản thân mình.

Niềm vui và hạnh phúc, vất vả với khó khăn luôn luôn xen kẽ - ấy là chiếc “nghiệp” của những người có lòng mê mệt, tâm huyết cùng với nghề dạy dỗ tthấp bé dại, trong những số đó tất cả tôi.

Xem thêm: Dđánh Giá Galaxy S7 Edge Sau 2 Năm Tuổi: Khi Sự Tử Tế Đến Từ Samsung

Và suốt mấy chục năm qua, đính bó với Trường Mầm non H (một ngôi trường điểm của Thủ đô), tôi sẽ mải mê, ko xong xuôi nỗ lực bởi vì đàn con cháu nhỏ dại nhưng mà thân thiết biết mấy.

Tôi nỗ lực trau dồi về phần đông mặt bởi mái ngôi trường thân yêu – địa điểm tôi đang gần gụi và góp sức, vị trí đầy ắp các kỷ niệm bi quan vui dài theo năm tháng…


Chuyên mục: Blogs